1
Apr 08

Chọn vợ

Source: Misuto Pham


Mười bẩy thì muốn chọn người ngon
Muốn được mông cong với ngực tròn
Muốn được làm tình như phim sex
Chân cao gầm thoáng và eo thon

Hai nhăm thì muốn tìm gái ngoan
Hơi béo cũng được miễn còn xoan
Miễn là nói chuyện vui và hợp
Miễn là làm tềnh được hân hoan

Ba mươi thì muốn chọn gái lành
Giặt giũ thoăn thoắt mạnh và nhanh
Nấu ăn khéo léo ngon và nóng
Làm về ỉa cái… có cơm canh

Ba nhăm chỉ cần gái bình thường
Biết kêu ú ớ ở trên giường
Trời mưa biết chạy vào nhà trú
Nửa đêm không nhặt lá ngoài đường

Bốn mươi thì tính trở nên liều
Gặp ai cũng muốn nhẩy vào yêu
Pê đê cũng được, miễn chuyển giới
Gái già cũng chén **** nói nhiều

Bốn nhăm thì ế mẹ nó rồi
Cái trim chỉ dùng để đái thôi
**** nghĩ vợ con cho nó mệt
Cứ để thế này cho thảnh thơi.

Thơ này không phải post chơi chơi
Nhắc “người quen” sắp quá nửa đời
Ba mươi mấy năm dùng để đái
Anh em giục mãi cũng hết hơi

Chỉ muốn lần này lần cuối thôi
**** ai muốn nhắc chuyện dở hơi
Quý anh nên em cần phải nhắc
Thế mà lại chửi: đồ dở hơi

Thơ này chả đúng với ông anh,
Ế đến nơi còn cá với canh.
Mặt mũi mông ngực lại giỏi khéo,
**** còn loại đấy thế cho nhanh.

Ba mươi mấy tuổi vẫn còn xuân
Vẫn còn thấy vướng khi mặc quần
Còn chạy, còn bay, còn thích đú
Vội gì ham hố kiếp gian truân.

Người ta đôi tám thành gia thất
Anh mình Ba tám vẫn độc thân
Thêm vài năm nữa anh bốn chục
Sẽ không còn vướng khi mặc quần

Bốn chục thì đã có làm sao
Thêm dăm ba tuổi ngại chi nào
Cơm nhai đau lợi thì xơi cháo
Sườn mà cứng quá, đậu với chao.

Đậu, răm tuổi đó chẳng làm sao
Chỗ cần chẳng giống nó hồi nào
Đậu răm hay chẳng vẫn ủ rũ
Đái ướt mũi giày phải làm sao?
 


129
Mar 07
poppiii:

taito-oct9th:

Cái đẹp của gầy nhìn qua là thấy vì nó rất dễ ăn hình. Nhưng cái đẹp của béo lại vô cùng tinh tế…
Nếu một gã đàn ông đi câu cá, giật được con cá lên bờ, thì việc đầu tiên gã quan tâm là con cá ấy béo tới cỡ nào. Nếu gầy trơ xương thì hỏng bét.
Phụ nữ không hề biết rằng, giữa gầy vừa phải và béo vừa phải đàn ông thích loại thứ hai hơn. Hơn cực kỳ nhiều.
Một thiếu nữ béo sẽ như một con bồ câu béo, vừa dễ thương, vừa mềm mại, vừa xôm xốp lại vừa mịn màng.
Cái đẹp của gầy nhìn qua là thấy vì nó rất dễ ăn hình. Nhưng cái đẹp của béo lại vô cùng tinh tế, phải là loại đàn ông có thẩm mỹ cao cấp, có kiến thức về khoa học và mỹ học rõ ràng mới nhận thức ra.
Trong cuộc chiến tranh tàn khốc giữa béo và gầy, rõ ràng gầy đang chiến thắng vì có nhiều vũ khí tối tân và nhiều thế lực đen tối ủng hộ. Nhưng có nhiều nơi, béo kiên cường phản kháng, và tất cả những cô gái béo đều đáng được phong anh hùng.
Loài người đã vận dụng biết bao nhiêu công sức và trí tuệ để đạt được những thành tựu vượt bậc trong dinh dưỡng, nhằm cung cấp cho mọi công dân các thực phẩm có chất lượng cao. Thế mà một bộ phận không nhỏ phụ nữ cứ ra sức chống béo, nhằm phá hoại những giá trị đích thực. Quan niệm đó cần phải đập tan!
- Lê Hoàng

poppiii:

taito-oct9th:

Cái đẹp của gầy nhìn qua là thấy vì nó rất dễ ăn hình. Nhưng cái đẹp của béo lại vô cùng tinh tế…

Nếu một gã đàn ông đi câu cá, giật được con cá lên bờ, thì việc đầu tiên gã quan tâm là con cá ấy béo tới cỡ nào. Nếu gầy trơ xương thì hỏng bét.

Phụ nữ không hề biết rằng, giữa gầy vừa phải và béo vừa phải đàn ông thích loại thứ hai hơn. Hơn cực kỳ nhiều.

Một thiếu nữ béo sẽ như một con bồ câu béo, vừa dễ thương, vừa mềm mại, vừa xôm xốp lại vừa mịn màng.

Cái đẹp của gầy nhìn qua là thấy vì nó rất dễ ăn hình. Nhưng cái đẹp của béo lại vô cùng tinh tế, phải là loại đàn ông có thẩm mỹ cao cấp, có kiến thức về khoa học và mỹ học rõ ràng mới nhận thức ra.

Trong cuộc chiến tranh tàn khốc giữa béo và gầy, rõ ràng gầy đang chiến thắng vì có nhiều vũ khí tối tân và nhiều thế lực đen tối ủng hộ. Nhưng có nhiều nơi, béo kiên cường phản kháng, và tất cả những cô gái béo đều đáng được phong anh hùng.

Loài người đã vận dụng biết bao nhiêu công sức và trí tuệ để đạt được những thành tựu vượt bậc trong dinh dưỡng, nhằm cung cấp cho mọi công dân các thực phẩm có chất lượng cao. Thế mà một bộ phận không nhỏ phụ nữ cứ ra sức chống béo, nhằm phá hoại những giá trị đích thực. Quan niệm đó cần phải đập tan!

- Lê Hoàng

(Source: sa-anh)


66
Nov 12
stranger's lair: một ngày đẹp

28
Sep 29

Chỉ là trở về như phải trở về sau một ngày nắng tắtđếm từng bước chân như ngày đầu tập đi trước cuộc đời ngơ ngácmà nào đâu hay…Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trờinhững dấu vân tay mờ đi sau mỗi lần chia cáchgiữ được điều này thì mất điều kia như chẳng thể nào khácđi qua những ngọn đèn đường để gặp những khoảng tối đầy trong mắtcười không còn nhiều và khóc cũng ít đi…Là trở về mà lòng nhắc mãi những hoài nghinơi chốn sinh ra có phải là nơi cuối đời mình muốn ởchúng ta bước đi với niềm ưu tư không có ai làm chổ dựakhông cô đơn và không buồn bãkhông cần nhiều ước mơ…Có những niềm riêng chỉ đủ một tiếng thở dài dành cho chính chúng tasống một cuộc đời bình thường đã là trọn vẹntim có mềm hơn sau mỗi lần mọc da non đầy đau đớnvai có gầy đi cũng chỉ là điều hiển nhiên ta biết trướcnhư sáng mở mắt ra và đêm tối cười không cần thao thứcngủ cho mình bình yên!Chúng ta trở về đứng trước ngôi nhà để nói lời cảm ơnquì xuống trước bậc thềm vì thấy mình còn sống tốtchắp tay cho gối chăn giữ ấm đời mình khỏi những ngày đau ốmnằm lên chiếc giường đã nuôi từ ấu thơ cho đến ngày nhận ra mình không thể sống đúng cuộc đời như mong muốnchỉ có ngôi nhà là không hề đổi thay…Chỉ có con đường là quãng đời nào cũng sum vầychỉ có tình tình yêu là được rồi mất mátchỉ có nỗi đau được nhân lên và lòng người chai sạnchỉ có mình mới biết yêu mình như thế nào là tốt nhấtsao cứ phải tìm kiếm nơi đâu?Chúng ta trở về trên con đường mà biết không cách nào đi lại từ đầunhững buồn đau phải thả xuống bên ngoài cánh cửayêu thương nào cũng phải cân bằng trên những chọn lựanhư chiếc chìa khóa mang theo bên người có khác gì niềm tin khi chúng ta mở ổ khóa và bước vào ngôi nhà nhỏngoài kia chẳng có gì là ấm êm…Những đêm về khuya tốichúng ta thường không nhìn thấy rõ những yêu dấu đang còn lại trong đời mình…
- Đêm về khuya tối (II) | NGuyễn Phong Việt.

Chỉ là trở về như phải trở về sau một ngày nắng tắt
đếm từng bước chân như ngày đầu tập đi trước cuộc đời ngơ ngác
mà nào đâu hay…

Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trời
những dấu vân tay mờ đi sau mỗi lần chia cách
giữ được điều này thì mất điều kia như chẳng thể nào khác
đi qua những ngọn đèn đường để gặp những khoảng tối đầy trong mắt
cười không còn nhiều và khóc cũng ít đi…

Là trở về mà lòng nhắc mãi những hoài nghi
nơi chốn sinh ra có phải là nơi cuối đời mình muốn ở
chúng ta bước đi với niềm ưu tư không có ai làm chổ dựa
không cô đơn và không buồn bã
không cần nhiều ước mơ…

Có những niềm riêng chỉ đủ một tiếng thở dài dành cho chính chúng ta
sống một cuộc đời bình thường đã là trọn vẹn
tim có mềm hơn sau mỗi lần mọc da non đầy đau đớn
vai có gầy đi cũng chỉ là điều hiển nhiên ta biết trước
như sáng mở mắt ra và đêm tối cười không cần thao thức
ngủ cho mình bình yên!

Chúng ta trở về đứng trước ngôi nhà để nói lời cảm ơn
quì xuống trước bậc thềm vì thấy mình còn sống tốt
chắp tay cho gối chăn giữ ấm đời mình khỏi những ngày đau ốm
nằm lên chiếc giường đã nuôi từ ấu thơ cho đến ngày nhận ra mình không thể sống đúng cuộc đời như mong muốn
chỉ có ngôi nhà là không hề đổi thay…

Chỉ có con đường là quãng đời nào cũng sum vầy
chỉ có tình tình yêu là được rồi mất mát
chỉ có nỗi đau được nhân lên và lòng người chai sạn
chỉ có mình mới biết yêu mình như thế nào là tốt nhất
sao cứ phải tìm kiếm nơi đâu?

Chúng ta trở về trên con đường mà biết không cách nào đi lại từ đầu
những buồn đau phải thả xuống bên ngoài cánh cửa
yêu thương nào cũng phải cân bằng trên những chọn lựa
như chiếc chìa khóa mang theo bên người có khác gì niềm tin khi chúng ta mở ổ khóa và bước vào ngôi nhà nhỏ
ngoài kia chẳng có gì là ấm êm…

Những đêm về khuya tối
chúng ta thường không nhìn thấy rõ những yêu dấu đang còn lại trong đời mình…


- Đêm về khuya tối (II) | NGuyễn Phong Việt.

(Source: mocdieptu)


Sep 15
SG mưa (Taken with Instagram at Bến Thành Market)

SG mưa (Taken with Instagram at Bến Thành Market)


50
Sep 06
lenbeo:

Đám cưới  Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tayTa mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con ngườiVào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khácCó đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biếtVì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta…Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhàCó một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủyCó một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ- Đừng yêu ai khác nữa được không?Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồngĐừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳngĐừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễnĐừng cô đơn và đừng khóc mướtDù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêuLà bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắpMột người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khócGiây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sốngmang chuỗi ngày dài thứ tha…Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xaNhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ámĐắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nhápBình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đấtMỗi ngày nhận về những giọt sương…Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhungCó người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguộiCó người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rốiCó người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói- đừng để ai khác chạm vào nữa được không?Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhânMột cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phốMột chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đóMột quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vảLà bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!Ngày chúng ta sinh raPhải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?

( Nguyễn Phong Việt )

lenbeo:

Đám cưới  

Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay
Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!

Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người
Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác
Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết
Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta…

Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà
Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy
Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ
- Đừng yêu ai khác nữa được không?

Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt
Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?

Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu
Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp
Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống
mang chuỗi ngày dài thứ tha…

Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xa
Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nháp
Bình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đất
Mỗi ngày nhận về những giọt sương…

Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung
Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội
Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối
Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói
- đừng để ai khác chạm vào nữa được không?

Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhân
Một cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phố
Một chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đó
Một quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vả
Là bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!

Ngày chúng ta sinh ra
Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?


( Nguyễn Phong Việt )


66
Jul 22

(Source: cuong205a)


151
Jul 18
Chúng tôi được sinh ra trong cái thời mà nếu cái gì đó có bị hư chúng tôi sẽ sửa nó, chứ không vứt nó đi…
Phóng viên hỏi 1 cặp vợ chồng già: - Sao ông bà có thể chung sống với nhau 65 năm hay vậy..?  (via forty4vn)

24
Jul 01
tungjacob:

*True story*

tungjacob:

*True story*

(Source: suoinguon)


22
Jul 01
=))

=))


1147
May 14
lemd:

9gag: Samsung.. you’re doing it wrong

7
May 03
lelonghp:

Tây mới chẳng Tàu, nẫu hết cả ruột!

lelonghp:

Tây mới chẳng Tàu, nẫu hết cả ruột!


2
Apr 25

27
Apr 24
toeloe:

Ai có báo xé báo. Ai có tivi tắt tivi. Không có báo có tivi hãy dùng internet.
Tường thuật vụ cướp đất tại Văn Giang, Hưng Yên (Blog Nguyễn Xuân Diện)
Video: Cưỡng chế đất Văn Giang, hàng ngàn nông dân liều chết giữ đất (Youtube)

toeloe:

Ai có báo xé báo. Ai có tivi tắt tivi. Không có báo có tivi hãy dùng internet.

Tường thuật vụ cướp đất tại Văn Giang, Hưng Yên (Blog Nguyễn Xuân Diện)

Video: Cưỡng chế đất Văn Giang, hàng ngàn nông dân liều chết giữ đất (Youtube)


28
Apr 13
Sleepless in Ha noi: Thế này là được